Hai ông bà điếc sanh đặng một đứa con gái cũng điếc, rầu mình vô phước,
phần mình già cả chẳng nói làm gì, còn con mình tật nguyền điếc lác biết
gởi cho ai để gởi thân cho nó nhờ? Mà nghĩ lại mình cũng lớn ruộng
nhiều trâu thế cũng có khi có rể.
Vậy, thấy có một đứa con trai lịch sự cách xa vài làng, năng vô ra tới
lui trong làng thì kêu nó mà gả, chẳng ngờ nó cũng điếc. Cưới hỏi xong
xạ,
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét