Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện cười. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện cười. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Thừa giấy vẽ voi

Trong lần thi hội, Cống Quỳnh không có ý định ứng thí, nhưng vì nể lời
chúa Trịnh ép đi thi để lấyTrạng Nguyên, nên Quỳnh nhận lời.

Lúc vào trường thi, Quỳnh làm bài rất nhanh, xong sớm trước nhiều thí
sinh khác. Lẽ ra Quỳnh đem nộp quyển, nhưng vì chẳng biết chuyện đỗ đạt,
nên táy máy giở bài ra xem lại. Thấy có một đoạn giấy trắng bên dưới,
Quỳnh liền chấm bút vẽ ngay một bầy voi, rồi tiện

Trả nợ anh lái đò

Quỳnh thường đi đò ngang, khất chịu tiền, lâu quá món nợ tích lại cũng
khá nhiều, không trả được. Lúc anh lái đò đến đòi, Quỳnh bảo:

- Ừ, đợi đấy, vài hôm nữa, sẽ trả đầy đủ.

Ở giữa sông có một cồn cát, bỗng xuất hiện một cái nhà nhỏ, lợp lá gồi.
Người ta đồn rằng đó là cái lầu yết thơ của Trạng. Thế là mọi người tò
mò rủ nhau đi xem. Muốn ra nơi cồn nát, chỉ có con đường đò ngang, mới
đầu

Câm điếc

Nổi tiếng là người thông thái, hiểu rộng, biết nhiều, nhưng Quỳnh ngán
chuyện cử nghiệp. Mỗi lần triều đình mở khoa thi, nhiều người giục chàng
lều chõng ứng thí, chàng đều gạt phăng nói sang chuyện khác.

Lần ấy, vì nể ý thầy học, lời khuyên của bạn bè dân làng, Quỳnh đành đi
thi cho phải phép. Năm đó, nhà chúa mừng sinh được con trai, các quan
trường bèn nảy ra ý nịnh hót chúa, bàn nhau ra

Cá nuôi

- Nè nè. Anh em đừng chài cá bổi. Cái bổi ăn không được đâu! Anh em bộ
đội thì tui thương lắm, mới nói cho mà biết vậy đó. Cá bổi tui nuôi
trong vuông đất này là loại đặc biệt, chớ không phải loại thường nuôi để
bán đâu. Chú em mầy cất chài đi. Cá bổi phệt của qua coi lớn bằng cái
quạt mo vậy, chớ thịt ăn chát ngấm thôi. Vô nhà biểu mấy đứa nhỏ lấy vài
cần câu cá rô với một cần câu cá lóc ra

Cái tĩn Nam Vang lẽ bạn

Mấy chú hỏi tại sao nhà tui có cái tĩn Nam Vang lớn mà tốt vậy à? Cái
tĩn màu da lươn bóng ngời, đựng trên một giạ gạo đó. Hồi xưa, nhà tui có
chẵn cặp chớ đâu phải cu ki một cái này. Cặp tĩn của ông bà để lại mấy
đời. Từ miệt Sa Đéc, vợ chồng tui xuống chỉ có một cặp tĩn đó với chiếc
giỏ mây, đến đây sanh cơ lập nghiệp. Gia sản lưu truyền mà, nhưng đã bị
mất đi một cái. Mỗi lần nhớ tới, tui

Ôm cổ rắn

Mùa hạn năm đó, tui đi ăn ong mật sâu trong rừng U Minh. Đến trưa, ngồi
dựa lưng vào gốc cây tràm nghỉ mát, tui móc gói thuốc ra ngồi hút. Thấy
đằng kia, cách chừng ba công bề đứng, có một cây móp hay cây gì đó chết
khô, cành lá rụng rơi đâu hết, chỉ còn lại thân cây trơ trọi. Cây khô
này cao hơn các cây xung quanh. Gốc ngọn nó nứt nẻ, thẳng băng, da đen
hơi mốc, trên có cái cháng hai. Một

Viết chữ thờ

Vùng Lệ Thủy người ta gọi học trò là thầy khóa. Hồi còn là "thầy khóa",
nhà bố vợ lập cái bàn thờ nhỏ ở nơi bếp, ông bảo Phủ Tuấn:

- Khóa Tuấn học hành xưa nay, bây chừ viết cho tui mấy chữ để thờ.

Khóa Tuấn liền lấy giấy bút viết hai chữ lớn : "TUẤN CAO". Ông bố vợ
không biết chữ, kính cẩn treo lên bàn thờ. Một hôm, có người khách trông
thấy hỏi :

- Chữ thờ trong bếp răng lại "Tuấn Cao".

Thơ vịnh con chó

Có một anh học trò nhỡ độ đường, vào huyện ăn xin, nói là học trò nghèo.
Quan huyện vốn trước cũng là trò nghèo, thương hại, bảo:

- Có phải học trò thì ta ra thơ " Con chó" cho mà làm, làm được sẽ có thưởng.

Anh học trò nghĩ một hồi lâu đọc:

Thoạt thấy chúa về ngoe nguẩy theo
Thương ôi! Con chó ngỡ con mèo.

Quan huyện nghe xong, phán:

- Học trò thật! Thơ không hay lắm, nhưng được cái đúng

Tin ma quỷ

Ông chủ nhà hỏi đứa ở:

- Mày có tin ma quỷ không?

- Thưa không.

- Tại sao tuần rồi mày xin phép về chôn ông già vợ mày mà sáng nay ổng lại đến tìm mày?

Mô đất biết đi

Đang mùa phát đất, mà nước đầy ắp cánh đồng. Cái năm gì thiệt kỳ cục!
Nước Sông Đốc màu ngà dâng lên, nước U Minh đen cuộn tràn xuống. Gió nam
thổi hù hù. Trên ruộng mà sóng bủa ba đào. Chuột bọ, rắn rít hết chỗ
dựa, trôi tấp vào các ngọn cây đeo có đùm. Nước U Minh đỏ thẫm như nước
trà, chảy ngập tới đâu thì cây cỏ èo ọp tới đó. Lợi dụng lúc này phát
đất là tốt nhất.

Bữa đó tui vác phản

Đánh thế còn nhẹ

Có một anh nông dân về nhà ăn cơm trưa, thấy món rau xào hôm nay rất ngon, liền hỏi vợ:

- Rau xào hôm nay sao ngon thế?

Vợ đắc ý khoe:

-
Hôm nay có hai người mua chung một miếng mỡ lợn, trên đường đi qua nhà
mình đã mượn dao để chia, em đã rửa con dao dính mỡ lợn vào chảo, nên
rau mới ngon như thế đấy!

Anh chồng nghe xong, tiện tay tát cho vợ một cái, mắng:

- Tại sao không rửa vào vại

Chuyện ở thôn

Ông trưởng thôn nhận được thơ tay của ông chủ tịch xã gởi xuống nguyên văn như vầy:

"Sắp tới, đoàn cán bộ huyện về thăm và chọn thôn ta làm điểm. Vì vậy mà
các đồng chí nên duy trì thật tốt vấn đề TTVSNCC. Ký tên..."

Cả một đêm dài mày mò dịch những chữ viết tắt, sáng hôm sau, ông trưởng thôn gởi thơ tay lại:

" Xin đồng chí chủ tịch cứ yên tâm, không sợ chó điên cắn đoàn cán bộ
bởi mùa mưa

Làm theo

Bà mẹ dặn con trai mới dạm vợ:

- Sang nhà bên ấy, thấy bố vợ làm gì thì phải làm theo nghe con!

- Vâng! Con nhớ rồi!

Ðến nơi, thấy bố vợ đang ngồi tréo mảy uống trà, anh ta liền đến kéo
ghế, ngồi tréo mảy bên cạnh, rót nước uống tự nhiên. Ông bố vợ nổi giận,
vừa lúc thấy con chó đến gần, ông ta giơ chân đá nó một cái. Con chó
kêu "oẳng" một tiếng rồi chạy đi. Chàng rể vội kêu lên:

- Ðứng

Sợ sét bà

Xưa có một thầy đồ ngồi dạy học ở một nhà người đàn bà goá. Bữa nào ăn cơm, bà cũng chỉ cho thầy ăn vừa sét bát thì thôi.

Một hôm, trời mưa sấm sét dữ lắm. Người đàn bà sợ run cầm cập, còn thầy đồ thì thản nhiên như không.

Người đàn bà thấy vậy hỏi:

- Thầy không sợ sét ư?

Thầy đồ đáp:

- Tôi không sợ sét của trời, tôi chỉ sợ sét của bà thôi. Cứ mỗi ngày ba sét ba lượt thì tôi cũng chết đói

Nói sao cũng được

Ngày trước, có một người rất thích uống rượu, có rượu là uống không biết
chán, cho nên sinh ra nghiện nặng. Một lần, anh ta đến kinh thành làm
ăn, tình cờ gặp người quen. Oái oăm là người quen này rất keo kiệt.

Sau khi gặp người quen, anh nghiện rượu nêu ý kiến :

- Lâu lắm rồi chúng ta mới gặp nhau, hiện giờ tôi đang thèm chén rượu.
Chúng ta về nhà anh chơi, có chén rượu cho tôi giải sầu

Xin chịu

Có anh chàng kia, vốn ngốc đại là ngốc, mà lại phải đi làm rể nên trong
bụng rất lo. Biết tính con, nên trước khi đi bố mẹ gọi vào dặn dò:

- Ở rể thì khó gì mà ngại. Chỉ cần bố vợ làm gì thì mình làm nấy, cho khỏi mất lòng ông là được.

Anh ta nghe nói vững dạ vội khăn gói đi sang nhà vợ. Hôm ấy cũng ngồi ăn
cơm với bố vợ, thấy bố vợ gắp thịt, anh cũng gắp thịt; bố vợ chấm rau
cũng chấm rau,

Tri kỷ

Một ông quan võ tính thích thơ nôm. Ở bên cạnh nhà, có một anh chỉ khéo
tán ăn. Hễ làm được một bài thơ nào, ông quan võ thường gọi anh ta sang
đọc cho nghe, anh ta tán tụng khen hay. Thế là lại cho ăn uống. Một hôm,
quan cho gọi anh ta sang chơi. Lúc ngồi ăn nói:

- Tôi mới làm được một cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được một bài tứ tuyệt, đọc bác nghe xem có được không?

- Dạ, xin

Ngưu là con bò tót

Một thầy đồ dốt, ngồi dạy học ở nhà nọ. Có nhiều chữ thầy không biết, nên phải đi hỏi người ngoài rồi mới về dạy lại.

Một hôm, dạy đến chữ "bôn" nghĩa là chạy, chữ chồng lên nhau, đoán mãi không ra chữ gì, mới hỏi dò người ta:

- Có giống gì khoẻ bằng ba con trâu không nhỉ?

Có người bảo:

- Có giống bò tót.

Thầy về dạy học trò:

- Ngưu là con bò tót.

Một hôm khác, thầy lại đến dạy chữ "đinh",

Tam đại con gà

Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời "Xấu hay làm tốt, dốt hay chơi chữ", đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.

Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy trẻ. Một hôm, dạy
sách Tam thiên tự, sau chữ "tước" là chim sẻ, đến chữ "kê" là gà, thầy
thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp,
thầy cuống, nói liều: "Dủ dỉ là con dù dì". Thầy cũng

Bánh tao đâu

Ông thầy đồ nọ vốn tính tham ăn. Bữa ấy có người mời đi ăn cỗ, thầy mới cho một cậu học trò nhỏ theo hầu.

Ðến nơi, thầy ngồi vào cỗ, bảo học trò đứng bên cạnh. Trông thấy trong
mâm cỗ còn nhiều bánh trái, bụng no nhưng thầy lại muốn bỏ túi mấy
chiếc. Sợ người chung quang nom thấy thì mất thể diện, thầy mới cầm bánh
thản nhiên đưa cho học trò, bảo:

- Này, con cầm lấy!

Vừa đưa, thầy vừa nháy
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...