Hiển thị các bài đăng có nhãn Học Sinh - Sinh Viên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Học Sinh - Sinh Viên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Còng lưng 'gánh' con vào đại học

Dưới sân trường Đại học Luật (Hà Nội), bà Nhàn vác tải gạo chừng 30 kg trên vai, lê cái chân khập khễnh ra ghế đá. Cậu con trai cũng vừa nhập học xong. Bà giục con cầm theo đồ đạc, nhanh đi tìm một chỗ trọ.
Từ vùng rừng núi ở Tĩnh Gia, Thanh Hóa, bà Nhàn phải bắt chuyến xe lúc nửa đêm ra Hà Nội cho con trai kịp giờ nhập học. Bà tính đợi con làm thủ tục xong sẽ đi tìm nhà trọ. Nếu tìm được, bà sẽ sắm sửa đồ đạc giúp con để ngày mai về quê luôn.



Với nhiều gia đình ở nông thôn, cho con học đại học đồng nghĩa với gánh nặng lao động nhiều hơn, nợ nần nhiều hơn. Ảnh: Phan Dương.

Bà nói nhà mình ở một vùng rừng núi của Thanh Hóa giáp với Nghệ An, cuộc sống thuần nông khá vất vả nên từ lúc biết con đậu đại học, bà vui một mà lo gấp mười. Chưa đến 50 tuổi, quanh năm đầu tắt mặt tối với ruộng đồng khiến khuôn mặt bà Nhàn đầy vết chân chim, nước da cháy nắng. Thêm cái chân khập khễnh trong một lần bị tai nạn ở xưởng khai thác đá, dáng bà thất thểu hơn.
Lần đưa con đi thi đại học, bà phải bán 500 kg thóc. Lần này, bà lại bán nốt 500 kg còn lại và vay mượn thêm cho đủ 4 triệu đồng mang đi vừa để đóng học, vừa cho con tiêu tháng đầu.
"Tôi cho con thêm gần 30 kg gạo nữa, ở nhà chỉ còn một bì thóc để ăn. May là đôi lợn sắp bán được, khi đó sẽ có tiền đong gạo và cho con", bà Nhàn lạc quan nói.
Người mẹ này tính chi li từng khoản, mỗi tháng sẽ cho con trai 1,5 triệu đồng vừa tiền nhà cửa, ăn tiêu. Phần gạo ăn bà sẽ gửi từ quê ra. "Nhà tôi đâu giống người ta có tiền sẵn cho con đi học. Tất cả chỉ dựa vào cây lúa, cây khoai, con lợn, con gà thôi. Giờ con đi học, mỗi tháng vợ chồng tôi phải cố làm ra hơn một triệu cho nó", bà nói.
Không chỉ lo về tiền bạc, bà lại lo cho đứa con chưa bao giờ đi ra khỏi nhà. "Từ nhỏ thằng con tôi vốn yếu đuối chỉ biết học hành. Trung tâm thành phố nó còn chưa bao giờ đến huống gì ra thủ đô, tôi sợ nó sẽ bị bắt nạt, bị lừa", bà Nhàn nói.
Bà cũng lo môi trường mới dễ làm con mình sa ngã: "Con tôi ngờ nghệch lắm, nhỡ nó bị chúng bạn lôi kéo chơi lô đề, cờ bạc, bỏ bê học hành thì gia đình tôi lấy tiền nào để trả".
Cuối buổi sáng, hai mẹ con đã tìm được phòng trọ. Bà Nhàn để con ở ghép với hai cậu thanh niên khóa trên trong một nhà trọ gần trường, mỗi tháng sẽ mất khoảng 600.000 đồng tiền nhà, điện nước.
Mình bà Sơn tự cày bừa, cấy hái 2 mẫu ruộng vì không biết còn cách nào khác có tiền cho con đi học. Ảnh: Phan Dương.

Rồi bà đăm chiêu: "Đóng xong tiền nhà thì còn 900.000 đồng nữa, nếu chịu khó nấu ăn ở nhà chắc vẫn đủ tiêu đến hết tháng".
Cũng như vậy, bà Nguyễn Thị Sơn (56 tuổi, Nho Quan, Ninh Bình) đưa con đi nhập học ở trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân Văn với nỗi lo tiền bạc. Trong khi đợi con, bà Sơn ngồi trông vài cái túi lỉnh kỉnh và một thùng tôn quần áo y như chuẩn bị đưa con về nhà chồng.
Mái tóc bà hoa râm, từng sợi khô cong khắc khổ, gương mặt nhăn nheo. Nhất là khi trầm tư suy nghĩ, trán bà nhăn lại. Bà mặc chiếc áo nhuốm màu đất, vết mốc li ti làm đen cả mảng áo sau lưng. Với bà, đó là chiếc áo đẹp nhất trong ngày đưa con vào giảng đường đại học.
Năm nay Diệu Thu - con gái bà Sơn đậu ngành Sư phạm ngữ văn. Theo người mẹ, cô bé không thích lắm. Vì nhà nghèo nên Thu bắt buộc phải học sư phạm để đỡ tiền học phí.
Diệu Thu thuộc diện được ở ký túc xá nên cũng đỡ được một khoản cho mẹ. Bà Sơn tính sẽ gửi gạo cho con, một tháng cho thêm vài trăm nữa mua thức ăn.
"Trước hôm đi nhập học, con Thu bảo tôi làm cho bình ruốc và bình muối lạc để ăn dần. Sáng nay, nó lôi hai bình đó ra, cười sung sướng rồi nói 'có hai bình này rồi con chỉ cần cắm cơm mẹ gửi là sẽ không lo đói nữa", người mẹ già sụt sùi.Rồi bà Sơn kể về cái căn nhà xây bằng đá ong đã hơn 30 năm. Vào trời mưa, trong nhà cũng ướt đẫm như ngoài sân. "Tôi không thích gì hộ nghèo nhưng bao năm nay gia đình vẫn không thoát khỏi cái diện ấy", bà thở dài.
Mà thoát khỏi hộ nghèo sao được khi một nhà 7 miệng ăn chỉ mình bà là nhân lực chính, còn ông chồng bị thần kinh tọa và vôi hóa xương cột sống không làm được gì. Bà Sơn tự tay cày bừa, cấy hái gần 2 mẫu ruộng nuôi cả gia đình.
Gần 60 tuổi, đáng lý phải được nghỉ ngơi nhưng bà Sơn vẫn còn nhiều gánh nặng: "May là hai con gái đầu đã lấy chồng rồi. Giờ tôi chỉ còn phải lo cho 3 con nữa. Một đứa đang học cao đẳng, đứa năm nay vào đại học và con út đang học lớp 10", bà kể.
Vì có sổ hộ nghèo nên các con của bà không đóng học phí là bao. Điều khiến bà Sơn lo lắng là tiền ăn, uống, sinh hoạt của chúng. Lần này để có tiền cho 2 con lớn ra trường, bà phải bán đi một con lợn mẹ.
Vài ngày nữa mới nhập trường nhưng sáng nay ông Mạnh (45 tuổi, Bá Thước, Thanh Hóa) đã đưa con ra Hà Nội. Ông muốn tranh thủ thời gian tìm nhà trọ, dẫn con đi chơi. Cũng như con đây là lần đầu tiên ông được thăm thú Hà Nội.
Năm nay, con gái ông đỗ ngành báo chí, Học Viện Báo chí và Tuyên truyền. Ông sung sướng, hãnh diện vô cùng vì con mình là người đầu tiên ở cái thung lũng nơi ông đang sống đậu đại học.
Ông người thấp bé, lớp râu che kín cả khuôn mặt. Ông rít một hơi thuốc lào rồi kể lại hành trình đi học đầy khó khăn của con: "Cấp 1 cháu học ở trường nhà nhưng lên cấp 2, cháu phải đi bộ gần 10 km đường rừng đi học. Vì đường đèo dốc nên lúc đi vẫn có thể đạp xe còn lúc về chỉ dắt bộ. Vào hôm trời mưa, đất đỏ lầy lội bám hết bánh xe, đẩy được chiếc xe đạp về nhà cũng tối mịt".
Cũng vì thế mà hầu hết trẻ em trong vùng bỏ học. Đến tuổi 17, 18 đã bắt đầu lập gia đình, 20 tuổi đã con bồng, con bế. Người con trai thứ của ông Mạnh cũng bỏ học do không chịu được khổ.
Trái lại, con gái đầu lại chăm chỉ, học giỏi. Ông Mạnh động viên, dành thời gian cho con học. Ông còn tranh thủ đi làm về sớm để đón con được quãng đường nào hay đoạn đường đó. Lên cấp 3, ông cho con ở trọ, một tuần mới về nhà một lần.
“Mỗi tháng tôi cho nó 50.000 đồng nhưng nó chỉ ăn tiêu hết 30.000 đồng. Nó bảo chỉ ăn con cá khô, chút nước mắm, nắm rau rừng qua bữa. Nghe con kể mà tôi thương, tính nó đã thế nói không được”, người cha kể.
Khi con gái làm hồ sơ thi đại học, ông cũng chỉ mong con đậu vào một trường trong tỉnh nhưng cô bé lại lựa chọn ngành báo chí. "Không hiểu sao, tôi có niềm tin con sẽ đậu. Lúc biết tin con đậu thật, lần đầu tiên tôi thấy hạnh phúc thế. Từ giờ, cậu út thích học thế nào tôi cũng không quản nữa vì đã có chị đậu đại học rồi", ánh mặt ông rạng ngời.
Theo VnExpress

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Phương pháp học tập ở Đại học

Phương pháp học tập ở Đại học

Khối lượng kiến thức giảng dạy ở bậc ĐH là vô cùng lớn, phương pháp giảng dạy và môi trường học tập cũng khác xa bậc học phổ thông. Vì vậy, các bạn sinh viên (SV) cần có được phương pháp học tập thích hợp để có thể tiếp thu hết khối kiến thức đồ sộ đó.

Bước vào ĐH, không ít các bạn tân SV bỡ ngỡ vì cách học, cách dạy mới. Do SV được coi là những con người đã trưởng thành, việc học và dạy ở ĐH nhấn mạnh đến sự tự giác và tự chịu trách nhiệm về kết quả học tập của mỗi cá nhân, vì vậy, cách học ở ĐH luôn xoay quanh vấn đề: làm sao để tự nỗ lực mà đạt kết quả học tập cao nhất.


Cách dạy ở ĐH


Đầu tiên, tân SV cần hiểu rõ cách dạy của các thầy cô bậc ĐH. Mặc dù cách dạy ĐH ở VN vẫn còn mang nhiều yếu điểm đè bẹp sự năng động của SV như cách dạy đọc chép của một số giảng viên, nhưng xu thế dạy của các thầy cô đang dần thay đổi theo sự phát triển của giáo dục. Thầy cô ở bậc ĐH đóng vai trò là người hướng dẫn, giải đáp thắc mắc, người đi trước trong ngành nghề truyền đạt lại kiến thức, kinh nghiệm cho người đi sau. Khối lượng kiến thức ở mỗi môn học là không hề nhỏ, bạn có thể dễ dàng thấy rõ điều này qua độ dày của những quyển sách trong chương trình ĐH.


Vì vậy, thời gian lên lớp của thầy cô chủ yếu là giải đáp các thắc mắc và hướng dẫn các tài liệu, các phần nên đọc trong học phần của môn học. Cần chú ý, vẫn biết cách học ở ĐH chủ yếu là tự học, tự tìm tài liệu, nhưng với số lượng tài liệu vô cùng lớn, khó mà SV có thể tự mò mẫm chính xác tài liệu thích hợp cho môn học. Vì vậy, cần có sự hướng dẫn của thầy cô trong việc học của SV.


Cách tìm kiếm - sử dụng tài liệu


Tài liệu, sách vở ở bậc ĐH cũng đồ sộ như khối lượng kiến thức cần tiếp thu. Thông thường, ở buổi học mở đầu của môn học, thầy cô sẽ giới thiệu các quyển sách cần dùng cho học phần, các quyển sách có thể tham khảo thêm. Bạn không cần mua tất cả những quyển sách này, nhưng nên họp nhóm và chia nhau mua đầy đủ các sách mà thầy cô nêu ra. Có thể, bạn không dùng hết kiến thức của sách, nhưng sẽ cần một vài điều, một vài công thức mà sách giáo trình không có. Vì vậy, lập nhóm học tập cũng rất quan trọng trong việc học ở ĐH, sẽ được nói đến ở phần sau.


SV cần tham khảo thật kỹ ý kiến của thầy cô trước khi bắt đầu đọc một tài liệu nào đó. Không phải tài liệu đó không hay, mà có thể kiến thức viết trong tài liệu đó không phù hợp hay quá cao với chương trình mà môn học đang giảng dạy.


Lập nhóm học tập


Có một nhóm bạn cùng nhau học và hỗ trợ nhau trong học tập, sinh hoạt đời sống SV là điều nên và cũng có thể nói là cần thiết. Nhóm học tập sẽ giúp nhau cùng ôn bài khi thi, cùng nhau mua tài liệu. Học cùng nhau có thể tăng sự hứng thú khi lên lớp. Một thực tế là, cho dù bạn là SV siêng năng đến mấy, đời SV có những lúc bạn buộc phải vắng mặt trên lớp để làm thêm hay tham gia một hoạt động xã hội nào đó. Lúc này, bạn sẽ thấy sự hỗ trợ từ bạn bè là quan trọng như thế nào.


Các vấn đề khác


Nhiều SV vẫn than phiền cách dạy ĐH ở VN vẫn còn mang nặng lý thuyết, thiếu thực hành. Không thể phủ nhận chương trình đào tạo còn nhiều yếu kém ở ĐH, nhưng thực tế, đã có những chương trình, hội nhóm, câu lạc bộ (clb) tại các trường được lập ra để SV trau dồi và rèn luyện những kỹ năng của mình. Ở các trường tự nhiên - kỹ thuật là các Clb Lập trình viên, robocon, các khối xã hội thường xuyên có những clb, hội nhóm phù hợp với chuyên ngành như clb Tầm nhìn Nhân học, clb Nhà Sử học trẻ, clb Lí luận trẻ, Hội du khảo…


Vì vậy, học ở ĐH, SV cần chủ động đi tìm và "vồ" lấy kiến thức cho mình. Tại sao có những SV không biết thầy cô mình tên gì mà lại có những bạn được thầy cô biết tên? Nhìn lại, chìa khóa thành công ở bậc học ĐH không ở đâu xa, nó nằm trong chính bản thân người SV, chính là cách học chủ động, thái độ sống tích cực, lành mạnh và trách nhiệm với bản thân mình. 

Trích FORUM


Minh Đức
(HieuHoc)

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

Tuổi thơ của bạn là? [ Xem có giống với mình không nhé ]

Tuổi thơ trong chúng ta là?
Tình cờ xem mấy tấm ảnh trên mạng, thấy nhớ ngày xưa quá...








bút mực


mì gói giấy miliket




chơi bắn bi






Chơi nhảy dây




điện tử 4 nút, Mario, Contra, Tank...




là trốn tìm, đá bóng, trốn học ...




đôrêmon



7 viên ngọc rồng



dũng sĩ Hesman



pháo ngày tết



ô ăn quan




những bụi tre, dòng sông, con suối



hoa học trò



những bộ phim trẻ con






xếp gạch



bắt chuồn chuồn, cào cào



chơi cù, con quay. đẽo gỗ ổi, tiện gỗ nghiến...




đánh khăng



đài, băng cát sét


dâu, mâm xôi, đùm đũm. Mận, xoài, táo... trộm về ăn ngon hơn ở nhà



cỏ gà chọi nhau




súng cao su bắn đá



Sưu tầm

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

10 lời khuyên của Bill Gates dành cho giới trẻ

Bill Gates - thần tượng của nhiều bạn trẻ. 
Dưới đây là những lời khuyên Bill Gates đưa ra khi ông đến nói chuyện ở một trường trung học. Ông đưa ra những bài học vô cùng khôn ngoan cho thế hệ trẻ, những người chưa có nhiều kiến thức về thực tế cuộc sống.


Xem thêm:




  • 10 lời khuyên của Bill Gates giành cho giới trẻ
  • 15 lời khuyên bổ ích cho các bạn trẻ để thành đạt trong kinh doanh
  • 6 thủ thuật tìm việc cấp tốc
  • học kỹ năng gì đầu tiên!!!!
  • Học cách lãnh đạo -khéo léo và hiệu quả
  • Làm thế nào để học tốt CNTT ở trường???
  • Cách sử dụng sơ đồ tư duy (Mind Map)
  • Tự tin nắm cơ hội cho tương lai của mình




  • 1. Bài học thứ nhất: Cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng - hãy tập quen dần với điều đó.

    2. Bài học thứ hai: Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Mọi người chỉ trông đợi bạn đạt được điều gì đó trước khi bạn cảm thấy hài lòng về bản thân.

    3. Bài học thứ ba: Bạn sẽ không thể kiếm được 40.000 USD một năm ngay sau khi tốt nghiệp. Bạn cũng không phải là một phó giám đốc sử dụng điện thoại di động sành điệu cho đến khi mà bạn kiếm được hai thứ đó.

    4. Bài học thứ tư: Nếu bạn nghĩ rằng giáo viên của mình thật “hắc ám” thì hãy đợi đến khi bạn làm việc dưới trướng một ông chủ, bạn sẽ biết với ông ta thì chẳng có một giới hạn nào hết.

    5. Bài học thứ năm: Những công việc mang lại thu nhập thấp chẳng làm kém đi phẩm giá của bạn đâu. Ông cha ta có một định nghĩa khác về công việc lương thấp - họ gọi đó là cơ hội đấy bạn.

    6. Bài học thứ sáu: Nếu như bạn làm rối tung mọi chuyện lên thì đó không phải lỗi của bố mẹ bạn, thế nên đừng có mà than vãn với bố mẹ về lỗi lầm của bạn, hãy rút kinh nghiệm từ nó.

    7. Bài học thứ bảy: Trước khi sinh bạn ra thì bố mẹ đã chẳng lo lắng nhiều như thế bây giờ. Bố mẹ đã trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo bạn sạch sẽ và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào.

    Vì vậy trước khi bạn cằn nhằn bố mẹ điều gì thì hãy dọn dẹp ngăn nắp cái buồng ngủ của bạn đã.

    8. Bài học thứ tám: Ở trường học có thể có người thắng kẻ thua nhưng ở trường đời thì không phải vậy. Ở một vài trường học người ta có thể hủy bỏ đi những điểm rớt và họ cho bạn nhiều cơ hội để có được câu trả lời đúng. Nhưng bất kỳ điều tương tự như thế đều không có trong cuộc sống đâu bạn ạ.

    9. Bài học thứ chín: Cuộc sống không được chia thành những học kỳ. Bạn cũng chẳng có mùa hè để nghỉ ngơi và rất ít ông chủ nào quan tâm đến việc giúp bạn nhận ra đâu là khả năng thực sự của bạn. Hãy tự khám phá điều đó trong những khoảng thời gian của riêng mình.

    10. Bài học thứ mười: Truyền hình không phải là cuộc sống thực (cũng như là các game trò chơi). Trong cuộc sống chúng ta phải biết rời khỏi quán cà phê, đứng dậy và làm việc



    (Theo vnexpress.net)
    Xem thêm: http://kenhdaihoc.com/forum/showthread.php?t=3011

    Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

    Sức mạnh của vị giám đốc một phút - Ken Blanchard & Spencer Johnson


    Đầu những năm 1960, sau khi tốt nghiệp đại học, một người bạn của tác giả may mắn tìm được việc làm ở Công ty AT&T. Anh ta gọi điện về nhà báo tin cho mẹ và mẹ của anh đã reo lên vui mừng: “Thế là con có chỗ yên ấm cả đời rồi nhé!”
    Còn ngày nay, bạn có định gắn bó suốt đời với một tổ chức nào không? Có lẽ là không! Người lao động ngày nay không còn quan niệm là cần phải gắn bó suốt đời với một công ty như trước. Trong nhiều năm qua, trong vai trò nhà quản trị, Ken Blanchard đã cố gắng tìm hiểu quan điểm mới về công việc. Khi có dịp trò chuyện với các nhà quản lý trên khắp thế giới, ông thường đặc câu hỏi: “Các ông mong muốn điều gì nhiều nhất ở các nhân viên của mình?” Và ông nhận được những câu trả lời khá giống nhau: “Tôi muốn họ là những người luôn biết cách giải quyết vấn đề và luôn chủ động trong mọi công việc. Tôi mong muốn họ làm việc cho tôi như thể họ đang làm việc cho chính họ vậy.”
    Nói cách khác, khi tuyển chọn nhân viên, các nhà quản lý sẽ ưu tiên chọn những người có uy lực, tức là những cá nhân mà họ có thể tôn trọng và tin rằng những người này sẽ đưa ra được những quyết định sáng suốt trong công việc ngay cả khi không có mặt họ ở bên cạnh.
    Người lao động có phản đối điều đó không? Hoàn toàn không! Trên thực tế, Ken đã hỏi nhiều người rằng: “Nếu công việc ổn định không còn là vấn đề quan trọng đối thì bạn mong muốn điều gì từ tổ chức của mình?” Một lần nữa, các câu trả lời cũng rất giống nhau. Ngày nay người lao động mong muốn hai điều. Thứ nhất, họ cần sự trung thực. “Đừng nói dối chúng tôi. Đừng hứa với chúng tôi là sẽ không hề có sự sa thải hàng loạt nào nhưng chỉ sau vài tháng sau lại thản nhiên tiến hành một đợt cắt giảm nhân sự.” Thứ hai, họ muốn có cơ hội để học hỏi các kỹ năng mới. “Nếu phải tìm một công việc mới, dù là trong hay ngoài tổ chức hiện tại, thì tôi cũng muốn tìm được một công việc có thể giúp tôi học hỏi và nâng cao kỹ năng cũng như kinh nghiệm của mình.” Và để bồi đắp kinh nghiệm cho bản thân, không có cách nào tốt hơn là luôn chủ động trong mọi việc, luôn đưa ra giải pháp cho mọi vấn đề, suy nghĩ và hành động như một người chủ thật sự.
    Đó là những điều chúng ta hoàn toàn đồng ý. Thế thì vấn đề nằm ở đâu? Nhiều người cho rằng đa số các nhà quản lý muốn giữ chặt quyền lực của mình và không muốn chia sẻ nó cho bất kỳ ai. Mặc dù đã tuyên bố rằng sẽ trao quyền lực cho nhân viên nhưng họ vẫn muốn giữ trọng trách và muốn cấp dưới phải làm theo sự lãnh đạo của mình. Thế nhưng nếu muốn thành công trong thế giới ngày nay thì các nhà quản lý phải thay đổi cách suy nghĩ và hành động...



    Xem thêm: http://kenhdaihoc.com/forum/showthread.php?t=2844

    Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012

    Cặp song sinh “lọt” tầm ngắm của nhiều công ty phần mềm

    Dù không được học qua một lớp tin học nào nhưng hai anh em song sinh Lê Hoàng Anh và Lê Anh Tiến vẫn tự mày mò nghiên cứu, sáng tạo ra nhiều phần mềm hữu ích và được nhiều công ty thiết kế phần mềm trong và ngoài nước mời chào.

    Hiện Lê Hoàng Anh là sinh viên khoa Công nghệ thông tin, ĐHSP (ĐH Đà Nẵng) và Lê Anh Tiến là sinh viên khoa Điện tử viễn thông, ĐH Bách khoa Đà Nẵng

    Hai anh em Tiến đã nghiên cứu ra nhiều phần mềm hay, trong đó có 13 phần mềm đã nhận được các giải cao trong nước và quốc tế. Gần đây nhất, Hoàng Anh và Anh Tiến vùa đoạt giải nhì cuộc thi Ý tưởng kinh doanh sáng tạo ĐH Đà Nẵng năm 2011.



    Hai anh em sinh đôi Lê Hoàng Anh và Lê Anh Tiến (phải) trong căn nhà nhỏ treo đầy bằng khen.


    Khởi nghiệp từ những đam mê

    Không sách, không máy tính, cũng không có tiền học thêm Tin học, hai chàng Kiến (biệt danh của hai anh em Tiến) chỉ có một thứ đó là đam mê. Đam mê Tin học cháy bỏng đến nỗi cứ vào hiệu sách là hai anh em Tiến lại tìm đến góc để sách về tin học mà đọc quên ăn, quên ngủ.

    Với những phần mềm sáng tạo hữu ích đáp ứng được nhu cầu thiết thực của cuộc sống. Hoàng Anh và Anh Tiến đã được Ban chấp hành Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trao tặng Huy hiệu “Tuổi trẻ sáng tạo” năm 2007. Hai anh em cũng giành huy chương “Nhà sáng chế trẻ Việt Nam” của Bộ Khoa học công nghệ và nhiều giải thưởng, bằng khen, cúp sáng tạo trong nước và quốc tế…
    Tiến kể, hồi học lớp 6 đi học về, anh em Tiến thường ra phụ giúp mẹ bán nước ở vỉa hè công viên 29 - 3. Chứng kiến cảnh nhiều khách du lịch nước ngoài đến Đà Nẵng thường xuyên bị lạc đường và hỏi đường đi rất khó khăn. Từ đây, Tiến lóe lên một ý nghĩ phải làm sao để du khách nước ngoài đến Đà Nẵng không phải hỏi mà vẫn dò tìm đường một cách dễ dàng. Suy nghĩ đó đã thôi thúc anh em Tiến mày mò, tìm hiểu phần mềm hỗ trợ du khách. Rồi từ những ngày nhịn đói đọc sách tại hiệu sách đã khiến nỗi khát khao biến giấc mơ thành hiện thực lớn dần lên. Nhà nghèo không có tiền mua máy tính, anh em Tiến phải vừa học, vừa tranh thủ làm thêm đủ các thứ nghề, phục vụ cafe, giữ xe, rồi làm gia sư… mới mua được chiếc máy tính cũ trị giá 7 triệu đồng.

    Nhiều đêm thức trắng mày mò, cuối cùng anh em Tiến cũng nghiên cứu thành công Phần mềm tra cứu bản đồ đường đi Đà Nẵng trên điện thoại di dộng cho du khách năm 2006. Tiếp sau đó là hàng loạt những phần mềm hữu ích được hai anh chàng khai sinh.

    Nhờ những chiến tích đầu đời mà ngay từ khi đang học THPT, hai chàng Kiến đã “lọt” vào tầm ngắm của không ít công ty phát triển phần mềm trong và ngoài nước như: VTC, Vietsin…



    Hai anh em Hoàng Anh cùng nhau nghiên cứu sáng chế phần mềm.

    Sáng chế để phục vụ nhu cầu cuộc sống
    Quyết tâm buộc chiếc máy tính cũ phải phát huy tác dụng và “đẻ” ra tiền, hai anh em Tiến đặt mục tiêu phải sáng chế ra những phần mềm cần thiết cho nhu cầu cuộc sống. Năm 2007, hai chàng Kiến đã cho ra đời phần mềm “Từ điển điện tử sinh vật” (giải ba toàn quốc). Hiện nay phần mềm này đã được ứng dụng vào giảng dạy và nghiên cứu chuyên ngành Sinh học tại các trường đại học.

    Liên tiếp sau đó là phần mềm Vui học đến trường, dành cho các bé mầm non, tiểu học (giải nhì toàn quốc năm 2008); phần mềm Hệ thống hỗ trợ tuyển sinh, tra cứu điểm thi trên điện thoại (giải ba toàn quốc năm 2009)…

    Không dừng lại ở đó, phần mềm “Tất cả trong một” (All in One For Mobile) được ra đời và đoạt Huy chương đồng Triển lãm sáng tạo quốc tế lần thứ 7 tại Hà Nội với hơn 60 nước tham gia. Phần mềm, giúp người sử dụng, truy cập nhanh, chính xác bằng ngôn ngữ tiếng việt trên điện thoại di động về thời tiết; giá vàng; trắc nghiệm về Thăng Long - Hà Nội… và dịch được văn bản từ tiếng Anh ra 60 thứ tiếng khác nhau trên thế giới.

    Hoàng Anh khoe: “Hôm đi nhận giải tại Hà Nội, một chuyên gia quốc tế nói với bọn em, lúc đầu ông cứ tưởng phần mềm do một tổ chức hay doanh nghiệp nào sáng tạo ra chứ ông không thể nào tin được hai cậu bé chưa được đào tạo gì về Tin học lại có thể sáng tạo ra những phần mềm hay như vậy”.

    Hiện Anh Tiến là phó chủ nhiệm Câu lạc bộ sáng tạo trẻ thành phố Đà Nẵng. Còn Hoàng Anh là 1 trong 4 sinh viên ĐH Đà Nẵng được chọn đi tham dự cuộc thi “Tài năng khoa học trẻ thế giới” tại Thái Lan vào tháng 12 tới.



    Hoàng Anh và những chiếc cúp sáng chế. (Ảnh: Nhân vật cung cấp)


    “Trong tương lai sẽ mở một công ty kinh doanh và phát triển phầm mềm cho riêng mình và tìm kiếm nhà đầu tư để sớm đưa những sáng chế áp dụng để giúp ích cho cuộc sống” - Hoàng Anh chia sẻ.

    Theo: Đỗ Luyến-Dantri.com.com
    Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...